Thuật ngữ
Mandala
Một thiết kế hình học tròn, đối xứng tỏa tròn được dựng từ các họa tiết trang trí lặp lại.
Mandala là một thiết kế tròn, đối xứng tỏa tròn được dựng từ các họa tiết hình học và trang trí lặp lại tỏa ra ngoài từ một điểm trung tâm. Hình thức này bắt nguồn từ các truyền thống tâm linh và tôn giáo của Nam và Đông Á, nơi mandala đại diện cho vũ trụ, sự toàn vẹn và sự cân bằng, và sức nặng biểu tượng này thường mang vào tác phẩm xăm. Như một hình xăm, mandala được trân trọng vì sự đối xứng tinh xảo, chi tiết nhiều lớp và cách những vòng đồng tâm gồm chấm, cánh hoa và đường tạo nên một hiệu ứng thiền định, thôi miên. Các nghệ sĩ vẽ mandala với độ chính xác cẩn thận, vì mắt nhanh chóng nhận ra bất kỳ sự đứt gãy nào trong đối xứng, và nhiều người dùng dotwork hoặc đường nét mảnh để đạt được kết cấu tinh tế, giống ren. Vị trí rất quan trọng vì hình thức tròn tương tác với các đường cong của cơ thể; mandala thường được đặt trên vai, cẳng tay, ngực hoặc lưng, đôi khi được điều chỉnh thành nửa-mandala đi theo một chi. Các khách nên cân nhắc rằng chi tiết dày đòi hỏi sự thực hiện khéo léo để giữ độ sắc khi nó lão hóa, vì các đường đặt sát nhau có thể nhòe theo thời gian. Một mandala có thể đứng riêng hoặc neo một bố cục hình học hay trang trí lớn hơn. Ngoài trang trí, nhiều người chọn một mandala vì các liên hệ của nó với sự hài hòa, sự tập trung và ý nghĩa cá nhân.